Biết người là khôn, Biết mình là sáng (Lão Tử ?)

I) Khôn khác với Sáng

II) Khôn thì có thể lừa người

III) Khôn thì có thể lấy lòng người

IV) Khôn thì có thể dùng người

V) Khôn thì có thể có vinh hoa phú quí

VI) Khôn thì có thể tự quảng cáo là Sáng

VII) Sáng thì có thể học giỏi

VIII) Sáng thì có thể biết pháp tu

IX) Sáng thì có thể đắc đạo

X) Sáng thì có thể . . . lận đận

XI) Tự biết là Anh tự thắng là Hùng

XII) Biết mình là biết Vọng Tâm của mình

XIII) Biết người biết ta trăm trận trăm thắng (Binh pháp)

XIV) Biết mình, biết cuộc đời là bể khổ nên tu hành

XV) Hiểu biết tin nhận Chân Tâm để tu theo Thiền-tông

__________________________________________

I) Khôn khác với Sáng

Sáng nói về sự Sáng suốt của tâm trí một người. Sáng nói về bản chất của một người

Khôn nói về sự xử thế Khôn khéo của một người. Muốn xử thế Khôn khéo thì phải biết người.

Khôn quả khác với Sáng

II) Khôn thì có thể lừa người

Khôn thì phải biết người, biết người thì có thể lừa người

Tùy tâm của người Khôn , tâm xấu thì lừa người

Người Khôn thường lừa người. Vì mục đích người ta thường là vinh hoa phú quí, đâu kể gì đến luân lý.

III) Khôn thì có thể lấy lòng người

Khôn thì có thể lấy lòng người

Do được lòng người nên thiên hạ mới biết là người Khôn

IV) Khôn thì có thể dùng người

Khôn thì có thể dùng người vì biết người.

Bọn chánh trị gia đại lưu manh thuộc nhóm Khôn này. Như Lưu Bang (Hán Cao tổ) vốn dĩ bất tài, nhưng dùng được Trương Lương mà thành Hoàng đế.

V) Khôn thì có thể có vinh hoa phú quí

Mục đích của hầu hết người Khôn : có vinh hoa phú quí

Thường thì họ có phú quí vinh hoa.

VI) Khôn thì có thể tự quảng cáo là Sáng

Người Khôn thường không ngừng ở vinh hoa phú quí mà còn muốn được xem là Sáng suốt , thông minh

Thường họ cũng thành công trong việc này.

VII) Sáng thì có thể học giỏi

Sáng thì có thể học giỏi, dĩ nhiên.

VIII) Sáng thì có thể biết pháp tu

Sáng thì có thể biết pháp tu: khi thức ngộ rằng cuộc đời là bể khổ nên tu hành, thì nhờ tâm trí Sáng nên biết pháp tu. Nhà Phật gọi đó là ‘‘trạch pháp giác chi’’

IX) Sáng thì có thể đắc đạo

Sáng thì có thể biết pháp tu , biết pháp tu mà nếu tu hành trau chuyên thì có thể đắc đạo.

Sáng thì có thể đắc đạo

X) Sáng thì có thể . . . lận đận

Trong cuộc đời, người Sáng có thể . . . lận đận

Trong cuộc đời, không hại người thì bị người hại

Trong cuộc đời,vì đố kỵ ghét ghen người ta có thể hãm hại, thậm chí có thể giết người

Trong cuộc đời, người tốt dẫu Sáng cũng không thể phòng ngừa hết những bẫy rập. Nên, người Sáng có thể lận đận

XI) Tự biết là Anh tự thắng là Hùng

Nhà đại nho Vương Thông đời Tùy, có nói :

_Tự biết là Anh tự thắng là Hùng

Câu này nói lên được phong cách tu thân của nhà nho.

Chữ Anh ở đây có thể xem như cùng nghĩa với Sáng.

Cần nhớ rằng phải ‘‘tự thắng’’ chớ tự biết thì không đủ.

XII) Biết mình là biết Vọng Tâm của mình

Biết mình là biết Vọng Tâm của mình, nói theo Đại Thừa.

Bởi vậy, ở trên, nói đến việc ‘‘tự thắng’’, phải tự thắng cái Vọng Tâm.

XIII) Biết người biết ta trăm trận trăm thắng (Binh pháp)

Binh pháp có nói :

_Biết người biết ta trăm trận trăm thắng

Có Sáng, có Khôn ( nhiều mưu mẹo) thì mới thắng được.

Cần nhớ rằng Khôn ( nhiều mưu mẹo) trong việc dùng binh khác với Khôn ( nhiều mưu mẹo) trong cuộc đời. Rất nhiều vị tướng giỏi dùng binh, nhưng trong cuộc đời chẳng có Khôn.

XIV) Biết mình, biết cuộc đời là bể khổ nên tu hành

Khi ta biết cuộc đời là bể khổ và biết mình không thể tiếp tục cuộc đời bể khổ đó thì ta tu hành

Vì trong hầu hết pháp môn nhà Phật, tu là sửa.

Vì muốn sửa thì phải biết mình

Nên, cũng như nhà nho Vương Thông, điều kiện tiên quyết để tu hành theo Phật là biết mình.

Với Thiền-tông, thì phải thêm điều kiện khác. . .

XV) Hiểu biết tin nhận Chân Tâm để tu theo Thiền-tông

Muốn tu theo Thiền-tông thì phải hiểu biết tin nhận Chân Tâm.

Mục đích Thiền-tông là Kiến Tánh là chứng ngộ Phật Tánh

Kiến Tánh là chứng ngộ Phật Tánh

Phật Tánh là Chân Tâm là Chân Như là Thường, Lạc, Ngã, Tịnh . . .

Cần biết rõ

_Chân Tâm

_Mục đích Thiền-tông

mới có thể tu theo Thiền-tông

Điều kiện tiên quyết để tu theo Thiền-tông là phải hiểu biết tin nhận Chân Tâm.

Còn Biết mình , tức là biết Vọng Tâm của mình, có cần không ?

_Thiền-tông là pháp môn Tối Thượng Thừa, việc ‘‘biết Vọng Tâm của mình’’ là quá dễ, Thiền-tông miễn nói đến !

About thomastanda

1. Management consulting : Working with many kinds of customers including both Vietnamese and foreigners, good experience, Business Process outsourcing, BPI : document templates as well as professional skills in some areas:Banking, Financial management, DD 2. Information technology: ERP, SCM, CRM, MIS, BI, DIS and Specific Industry Solutions, BSC, PBSC, TPS: More than 18 years implementing EUROJOB, iFlex -Core Banking, Microsoft Dynamics-Navision, Solomon, Axapta, especially BizForceOne® for outstanding successful customer implementations. 1997 – 1998: Pixibox, French company 1998 – 2000 Vietnam Bank for Agriculture and Rural 2. Development, HCM Branch : IS Manager and Accountant 2000 -> 2002 Eaten Asia Bank as IS MIS Project manager 2002 at Ben Thanh Brewery and Beverage 2004> 2006: Kimdosoft (Time shared Real Estate – Phú Hải resort) and ERP-with Navision implementation: Sanofy pharma. 2006-2007: BMI founder with MegasolutionCenter, USA 2007 -> now: BizForceOne Country manager with BFO Implementation: >30 projects with BizForceOne® Projects: Casumina JSC, TTA Group, DANAPHA, Vinpharco, Indico,CPC1, Duoc Hau Giang, Vimedimex, Danameco, Medochemie, VTJ, Vietceramic, PhuongNga, Samco… 2011 -> now: CENFORD : Center of Research and Development Association – Center of Asia R&D Association- VN Gorvement. Xem tài liệu powerpoint về hệ sinh thái quản trị (Business Management ecology system): http://www.authorstream.com/channels/thomastanda/Business-Management-Ecology/
This entry was posted in Hệ sinh thái quản trị, Tham luận, Thư giãn. Bookmark the permalink.

5 Responses to Biết người là khôn, Biết mình là sáng (Lão Tử ?)

  1. Tài năng của con người phụ thuộc rất nhiều vào “Biết Mình”. Biết mình ở đây không phải tôi có bằng cấp cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, lòi sỹ hay tôi là trưởng phòng, CEO, chủ tịch … hay giáo sư, chiên gia, mục sư, tu sỹ… mà là tôi có gì trong bắp tay tôi, trong đâu tôi và trong tâm tôi… và tôi cống hiến gì cho xã hội con người.
    Nếu không biết mình mà cố gắng quá sức thì sẽ làm hỏng việc (Max nói: Nhiệt tình + Ngu dốt = Phá hại). Hay biết mình có năng lực mà không cống hiến (3C) thì thiếu trách nhiệm và ít hay không có năng lực cống hiến (1 trong 3 năng lực chính của con người: nhận thức, giải quyết vấn đề và cống hiến). Thế nên Lão Tử có đạo “Vô Vi” là thế. Vì thực ra, đúng hay sai là do tầm nhìn hoặc hệ giá trị niềm tin của mỗi người, còn hệ sinh thái thì vẫn thế, ngay cả tròn và vuông cũng là khái niệm còn bản chất mới là vấn đề. Đúng sai nó phụ thuộc vào tiêu chí đánh giá để hình thành cái gọi là chân thiện mỹ.

  2. Các bạn mến,
    Bốn trăm năm trước công nguyên, Socrates để lại hai từ bất tử, vọng vang suốt mấy ngàn năm lịch sử triết lý tây phương: “Biết mình” (gnōthi seauton, know thyself). Biết về chính mình tức là biết về con người, tức là biết vể đời sống và ý nghĩa của nó. Binh pháp Tôn gia nói: “Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng.” Nhưng nếu ta thực sự biết rõ về ta, thì có lẽ là ta cũng đã biết gần hết về người rồi, vì người với ta có lẽ giống nhau khoảng 90 phần trăm và chỉ 10 phần trăm là khác nhau.
    Nhưng biết mình không phải là việc dễ. Benjamin Franklin viết: “Có ba điều cứng/khó-khăn (hard) nhất—thép, kim cương, và biết chính mình.” Đôi khi ta có cảm tưởng là ta biết rất rõ về chính mình. Tuy nhiên, “biết” có nghĩa là kiểm soát được. Nếu ta biết chú trộm sẽ suy nghĩ và hành động như thế nào, đương nhiên là ta không thể bị trộm. Nhưng đã bao nhiêu lần bà hàng xóm chỉ nói một câu nghe hơi chanh chua là ta đã bốc lửa hừng hực tức thì, trước khi kịp suy nghĩ “Nên nổi giận không?” Đã bao nhiêu lần ta biết là nên làm hòa với hắn, nhưng hễ thấy mặt hắn thì ta lại chỉ muốn tát cho hắn một cái, thế là ta lại bước sang hướng khác? Đã bao nhiêu lần ta biết khoe khoang là không hay, nhưng vẫn tiếp tục khoe khoang?
    Hê thần kinh, hệ suy tưởng của chúng ta, được lập trình theo thói quen. Cứ thế mà chạy, không cần ta điều khiển, mà thường thì cũng không cho ta điều khiển. Một số các thói quen này ta có thể thấy được. Một số thói quen khác, nhất là thói quen về cảm tính, ta chỉ làm theo mà không biết. Chẳng hạn, nói láo thì tim đập khác đi một tí, hoăc nghe điều gì làm ta lo lắng thì lại tái mặt, đổ mồ hôi. Hoặc là, nói về mình thì cứ tự nhiên thêm thắt một tí.
    Cung cách suy nghĩ và hành động của mỗi người chúng ta đã được lập trình bằng quá nhiều điều: Hệ thống tâm sinh lý tự nhiên, di truyền, thói quen học được từ bố mẹ anh em, giáo dục, kinh nghiệm, v.v… Tất cả những điều này tạo nên cá tính của ta. Cá tính là tổng hợp của tất cả các thói quen ta có. Và các thói quen này vừa tạo nên cá tính, vừa là những bức màn che ta trong bóng tối của chính mình.
    Biết được chính mình tức là biết được tất cả những thói quen gì đang xảy ra trong mình, đang hành động trong mình, và tìm cách điều khiển chúng, không để cho chúng điều khiển mình. Biết mình tức là làm chủ được chính mình.
    Nhưng làm thế nào để biết mình?
    Cách tự nhiên là mình phải lặng yên để quan sát mình. Muốn biết về con ve, cái kiến, hay bất điều gì đó, thì chỉ có cách là quan sát thật kỹ thôi. Muốn biết về chính mình cũng thế, ta cứ phải quan sát chính mình. Và nếu không thể vừa quan sát con kiến vừa nhảy rock and roll, thì ta cũng chỉ có thể quan sát chính mình trong yên lặng.
    Yên lặng là điều kiện cần thiết để quan sát. Và bởi vì yên lặng quá hiếm hoi trong thời đại chạy đua ồn ào của chúng ta, quan sát chính mình trở thành quá khó khăn , vì vậy nhiều người không có cơ hội thấy được mình một cách rõ ràng. Đây là điều mà nhà Phật gọi là vô minh, và môt số triết gia và xã hội học gia tây phương gọi là “vong thân” (alienation).

    Tĩnh lặng và bình yên
    Vậy thì điều đầu tiên bạn phải làm là tìm một tí yên lặng mỗi ngày để quan sát mình. Ngồi yên trong một góc công viên thanh vắng, hay đóng cửa phòng ngủ và tắt nhạc, đương nhiên là bớt đi được một tí ồn ào, nhưng chưa chắc như vậy đã là yên lặng. Bởi vì trong đầu chúng ta thường có nhiều “tiếng động”, như là bận rộn suy tính công việc, lo lắng, giận ai đó, bực mình điều gì đó. Chỉ khi nào các tiếng động này lắng xuống, lúc đó ta mới có được yên lặng. Đó cũng chính là lý do mà các nhà đạo học đông phương thường dạy người ta xếp bằng và tập trung tư tưởng vào việc theo dõi hơi thở. Kinh nghiệm cho thấy đây là cách hữu hiệu nhất để làm cho các tiếng động trong đầu mình lắng xuống. Các tôn giáo tây phương thường tìm sự tĩnh lặng trong cầu nguyện. Đó cũng là một cách rất hay.
    Bạn có thể tìm bất kỳ cách nào hợp với bạn. Điều cốt yếu là tĩnh lặng. Nếu bạn tập trung tư tưởng vào việc quan sát một bông hoa đẹp chẳng hạn, quan sát màu sắc, cách hoa, nhụy hoa, các kết cấu của hoa, cũng có thể làm cho các “tiếng động” khác biến dần đi. Hay là nghe nhạc nhẹ và để tâm vào nhạc một tí.
    Khi đã có yên lặng rồi, bắt đầu quan sát mình. Có hai cách quan sát.
    1. Quan sát quá khứ: Nhìn lại mọi việc mình làm, mọi câu mình nói, mọi suy nghĩ mình có trong ngày. Quan sát xem mình đã làm điều gì không nên làm, và cần thay đổi phong cách và thái độ trong tương lai không. Đây chỉ là cách rất sơ đẳng.
    2. Quan sát mình trong hiện tại: Có ba giai đoạn quan sát — quan sát thân thể, quan sát cảm giác, và quan sát tư tưởng.
    Quan sát thân thể là nhắm mắt, dùng trí óc để “nhìn” thân thể mình, nhìn thế ngồi hay thế nằm của mình, nhìn tay chân, mặt mũi, tóc tai của mình.
    Sau đó quan sát cảm giác, bắt đầu là cảm giác trong thân thể như tê tay, ngứa chân, rồi đến các cảm giác trong đầu óc như buồn, vui, giận, bực mình, trống không, v.v… Kế đó quan sát cả lý do mà mình có những cảm giác đó, như là ai đó hồi chiều nói một câu mà tối nay mình còn cảm thấy buồn buồn.
    Giai đoạn cuối cùng là quan sát tư tưởng, “nhìn” xem cái đầu mình đang suy tư điều gì, như là “mình đang bực mình vì cô này và đang ước ao được mắng cô ta một trận”, hay “mình đang nghĩ đến việc phải viết xong tờ trình ngày mai.”
    Chỉ giản dị vậy thôi. Nếu ngày nào trước khi ngủ ta cũng có khoảng 10 phút tập như thế, thì ta sẽ luyện cho hệ thần kinh của mình nhận diện các cảm xúc và tư tưởng của mình mỗi khi chúng xuất hiện. Và đã nhận diện được tức là có thể kiểm soát được. Thông thường việc nhận diện tự nó có hiệu quả ngăn ngừa, cũng như kẻ trộm tự động ngưng trộm khi hắn biết là người ta đã nhận diện được hắn là tên trộm.
    Các thực tập trên đây dựa một tí theo thiền Tứ Niệm Xứ của phật giáo nguyên thủy. Thiền này có bốn quan sát: Thân thể, cảm giác, tư tưởng và vũ trụ. Ở đây ta chỉ cần dùng 3 bước đầu về mình mà thôi. Hơn nữa, các vị sư thường ngồi xếp bằng để thiền định. Tuy nhiên, nếu bạn ngồi xếp bằng mà trong lòng thì cứ tương tư đến giường nệm và gối ôm, thôi thì lên giường nằm ôm gối cho được việc. Điều quan trọng là tĩnh lặng và quan sát, chứ không nhất thiết là ngồi, nằm hay đi.
    Bạn chỉ cần tập quan sát chính mình như thế, một lúc nào đó bạn sẽ thấy được những gì xảy ra trong mình mỗi khi chúng đến và bạn có thể làm chủ chính mình—không dễ nổi nóng, không dễ lo sợ, không dễ mất bình tĩnh. Lúc nào cũng tĩnh lặng và chủ động. Và nếu có ai thấy bạn nổi nóng, đó không phải là vì bạn “bị” nổi nóng mà bạn cố tình ra vẻ nổi nóng, vì làm như thế thì người kia mới chịu nghe.
    Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

  3. Nếu tôi không muốn những điều bạn muốn như bạn muốn, xin đừng vội tìm cách bảo cho tôi biết rằng điều tôi muốn là sai quấy.

    Hoặc nếu tôi tin người khác hơn tin bạn, ít nhất xin bạn cũng bình-tâm suy-nghĩ trước khi sửa đổi quan-điểm của tôi.

    Hoặc trong cùng một hoàn-cảnh, tôi có nhiều hoặc ít cảm-xúc hơn bạn, xin đừng tìm cách bảo tôi phải có ít hoặc nhiều đúng mức bạn có.

    Hoặc tôi hành-động hay không hành-động như cách thức bạn nghĩ phải hành-động, xin cứ để cho tôi được tự-do y như tôi muốn và nghĩ.

    https://thomastanda.wordpress.com/2012/06/02/hieu-minh-biet-nguoi/

  4. http://personalitycafe.com/announcements/50279-two-new-personality-tests-type-test-cognitive-functions.html

    Vào thi tại:
    http://www.16typequiz.com/results.php

    16 Personality Types Quiz
    ‎16typequiz.com

    Ví dụ kết quả :
    Your Preferences:
    Introversion (I): |||||||||| 40.48%
    Extroversion (E): ||||||||||||||| 59.52%

    Intuition (N): ||||||||||||| 50%
    Sensation (S): ||||||||||||| 50%

    Thinking (T): |||||||||||||||||||||||| 95.65%
    Feeling (F): | 4.35%

    Judging (J): |||||||||||||||| 65.91%
    Perceiving (P): ||||||||| 34.09%

  5. thomastanda says:

    Thiền và vấn đề quản lý con người
    Để lại phản hồi
    Mỗi lần nghĩ về vấn đề nhân sự , tôi lại nhớ lại lời Thầy nói trong một lần uống trà : “Con ạ, người đời hay gọi người này có tính này, tính kia, xấu tính hay tốt tính, chứ theo Thầy, đó cũng chỉ là tâm bệnh” . Tôi chợt nhớ lại, đúng là Phật có một danh hiệu là “Điều ngự trượng phu”.

    Vậy hóa ra cả người lãnh đạo lẫn nhân viên, chúng ta ai cũng ít nhiều đều có tâm bệnh. Nếu vậy thì nhìn thế nào về vấn đề quản lý nhân sự trong doanh nghiệp.

    Trước khi đi vào lý luận, tôi kể lại một trường hợp thực tế ở công ty tôi. Cách đây ba năm, công ty tôi có một nhân viên mới, sinh viên mới ra trường, gày yếu, mắt mờ vì thức khuy chơi game, để làm việc tỉnh táo thì phải uống café thật đặc. Lúc đó tôi nhận em vào làm không phải vì năng lực phù hợp với công ty, mà tôi thấy em là người chịu khó lắng nghe. Ba năm đã trôi qua, người nhân viên đó nay đã là trưởng một bộ phận nghiệp vụ, kiêm trợ lý giám đốc, công việc có chỗ nào khó thì đều có mặt, từ bán hàng, triển khai đến các công việc hành chính trong công ty, cứ có em làm là trôi chảy.

    Tới cách đây hai hôm, khi em viết một bài về kinh nghiệm làm việc, tôi mới giật mình vì sự thay đổi kinh ngạc trong nhận thức của người thanh niên trẻ này. Bí quyết của thành công, theo em nói, đó là nhận thức được niềm vui vô tận được sống trong thế giới này, và không ngần ngại chia sẻ niềm vui đó với bất kỳ ai, dù là cô tiếp tân của bệnh viện, một bác kế toán trưởng khó tính hay một đồng nghiệp đang cau có vì áp lực công việc. Và phương tiện để có được nhận thức và niềm vui này chính là Thiền.

    Vậy hóa ra, chữa được tâm bệnh đồng nghĩa với làm việc tốt?

    Rất có thể như vậy.

    Quay trở lại vấn đề nhân sự. Trong thời đại cách mạng công nghệ thông tin như hiện nay, vai trò của con người trở nên quan trọng hơn trong sự thành công của một tổ chức, hay doanh nghiệp. Chúng ta đang dần dần bước qua thời kỳ cách mạng công nghiệp, thời kỳ mà máy móc, thiết bị tạo ra đột phá về năng suất lao động và kéo theo các thay đổi mọi mặt về khoa học, công nghệ và văn hóa, các trào lưu tư tưởng. Còn bây giờ, không khó thấy nhiều công ty hầu như không có máy móc đáng kể, chủ yếu là con người, con người và con người. Vậy nên làm sao tổ chức, bố trí nhân sự cho phù hợp với nhu cầu sản xuất và kinh doanh, làm sao để nhân viên phát huy được hết những tố chất của mình, làm sao để có được những nhân viên phù hợp với từng giai đoạn phát triển của công ty, đang là vấn đề nhức nhối của đa số các lãnh đạo.

    Trong quản lý nhân sự, chúng ta thường hay gặp vấn đề là không quản lý được nhân viên. Nhất là chúng ta dễ tự ái. Tạo áp lực thì tự ái, hoặc để bụng, không hỏi đến thì làm việc kém hiệu quả, không đúng tiến độ.

    Một yếu chỉ cơ bản của Thiền sẽ giúp chúng ta giải quyết được phần nào vấn đề này. Đó chính là “Tỉnh Giác Quán Sát”. Áp dụng yếu chỉ đó vào quản lý nhân sự, có nghĩa là làm sao để mọi người trong tổ chức đều luôn được quan tâm, chú ý. Và để mọi người biết, là đang được quan tâm chú ý. Người lãnh đạo phải tạo cơ chế giám sát, và sử dụng cơ chế này hiệu quả. Không để nhân viên làm việc tự phát (vô thức), cũng không quá can thiệp vào công việc bên dưới, làm người lao động mất ý thức sáng tạo, sinh ra lười biếng, ỷ lại.

    • Chúng ta có thể sử dụng hệ thống báo cáo nội bộ để thực hiện việc giám sát theo dõi.
    • Chúng ta có thể sử dụng hệ thống camera tại các công trường, nhà máy để giám sát theo dõi.
    • Chúng ta có thể kiểm tra, có mặt đột xuất tại vị trí làm việc để “chứng kiến”.

    Phàm là con người, đa số ai cũng có ý thức, khi lãnh đạo để tâm tới công việc của họ, họ sẽ làm việc bình thường. Còn lại được hỗ trợ khi gặp khó khăn, thì khả năng làm việc của họ lại càng cao hơn.

    Nhưng nếu khi “chứng kiến” mà thấy nhân viên “sai phạm” thì làm thế nào? Ý chỉ thứ hai của Thiền, sẽ giúp chúng ta được nhiều, đó là “ Không phán xét” nhân viên. Chúng ta hãy đánh giá kết quả công việc, tìm cách làm nó tốt hơn, chứ không đánh giá người thực hiện. Kết quả làm việc của họ chưa đạt, có thể là do trạng thái tâm lý chưa tốt, thậm chí có thể do chúng ta dùng người sai. Một số trạng thái tâm lý nhất định cần tránh, thậm chí không được làm một số loại công việc. Ví dụ như người dễ nóng giận thì không được để họ tiếp xúc với khách hàng, nhưng nếu người đó làm việc một mình thì lại có thể phát huy được rất tốt khả năng của mình. Những người hay thường chểnh mảng, thiếu tập trung mà chúng ta giao cho họ làm kế toán thì cũng chẳng mong gì họ làm tốt công việc. Vậy khi nhân viên làm việc chưa đạt yêu cầu, nếu chúng ta hiểu bản chất, không phán xét cá nhân họ, mà chỉ cùng họ trao đổi vào công việc, làm sao để lần sau họ làm việc tốt hơn, thì sẽ không làm họ tự ái.

    Cũng có những lãnh đạo “khéo léo”, ngại đánh giá công việc của người khác, ngại nói thẳng? Nếu chúng ta luôn quán tâm mình, thấy cái ngại đó, được nấp sau cái bình phong được gọi là “khéo”, là “ nghệ thuật” đó, chính là một biểu hiện của cái Tôi. Là người tu Thiền, luôn tỉnh giác quán sát cái Tôi của mình, thì khi đó cái tôi “khéo” đó nó sẽ được cởi bỏ, và với nụ cười trên môi, trong ánh mắt, bạn có thể trao đổi thẳng thắn về công việc, thậm chí bạn có thể thoải mái trong việc thuyên chuyển vị trí công tác của người nhân viên đó. Tạo cho họ một môi trường làm việc thích hợp với đặc tính tâm lý của mình, đó cũng là một cách hỗ trợ nhân viên vậy.

    Trong khi trao đổi về công việc, trong các cuộc họp, một yếu chỉ khác của Thiền lại giúp chúng ta động viên được tối đa những năng lực của người lao động, đó là Không trụ tướng, trong trường hợp này là lời nói. Người lãnh đạo trong im lặng, tỉnh giác, với tình thương bao la tới mọi người xung quanh mình, sẽ không bị cuốn theo những lời được nói ra, không bị cuốn theo thái độ của người nói, mà thấy cái ý họ muốn truyền đạt. Điều này giúp chúng ta chủ trì những cuộc họp được hiệu quả, sớm phát hiện ra vấn đề cần giải quyết, và tìm ra giải pháp phù hợp, tiết kiệm thời gian .
    Trong công tác đào tạo và huấn luyện nhân viên, ngoài vấn đề chuyên môn, để nâng cao năng lực và trình độ, để nhân viên có thêm các kỹ năng làm việc nhóm, kỹ năng giải quyết vấn đề, kỹ năng lập kế hoạch, tổ chức công việc… chúng ta hãy chú ý đến vấn đề tâm lý, cả của chính bản thân mình, và tạo điều kiện để nhân viên được giải tỏa những căng thẳng. “Bình thường tâm thị đạo”, Đạo chẳng ở đâu xa, bình thường tâm tức thì làm việc có hiệu quả.

    “Thuốc quý chính là Thiền.

    Làm thì biết mình đang làm, nói thì biết mình đang nói”

    (Nguồn: vinhtrainer.com)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s